3 điều bạn phải thực sự thay đổi sau khi dịch bệnh kết thúc

0
93

Sau khi trải qua đợt dịch bệnh này, bạn tất nhiên vẫn có thể đi hưởng thụ, đi chơi bời, nhưng đừng quên rằng sự xa hoa tráng lệ của bạn chẳng qua cũng chỉ là ngôi nhà được xây trên bãi biển.Nếu trải qua tiếp một lần tai ương nữa, liệu bạn có trụ vững? Để không phải trải qua những vất vả và lo lắng giống như đợt dịch bệnh này, sau khi dịch bệnh kết thúc, thực ra việc bạn nên làm, chính là những việc này.

 Thường ngày, cuộc sống của mọi người đều là:

 Ăn mặc đều là hàng hiệu, tin rằng tuổi trẻ là phải vui vẻ, không bao giờ có khái niệm tiết kiệm tiền, thậm chí còn nợ nần không ít, ra ngoài là gọi taxi, ăn uống đặt online, không vận động, ngày nào cũng thức tới 1,2h đêm…

 Nhưng khi dịch bệnh xảy đến, cuộc sống thường ngày của vô số người không cách nào tiếp tục được nữa, mặt hào nhoáng của cuộc sống đột nhiên bị đả kích vỡ vụn như ly thủy tinh.

 Không việc làm, đồng nghĩa với không lương tháng, tiền thuê nhà, ăn uống đều cần tới tiền, tiền thẻ tín dụng ứng dùng trước đó vẫn phải trả, bản thân chẳng còn lại bao nhiêu tiền tiết kiệm…

Cuộc sống của không biết bao nhiêu người đều chỉ trông chờ vào lương tháng để duy trì, khi sóng gió lớn ập tới sẽ không đứng vững được mà bị cuốn trôi đi.

Suy cho cùng, vẫn là khả năng ứng phó với nguy cơ quá kém.

Sau khi trải qua đợt dịch bệnh này, bạn tất nhiên vẫn có thể đi hưởng thụ, đi chơi bời, nhưng đừng quên rằng sự xa hoa tráng lệ của bạn chẳng qua cũng chỉ là ngôi nhà được xây trên bãi biển.

Nếu trải qua tiếp một lần tai ương nữa, liệu bạn có trụ vững?

Để không phải trải qua những vất vả và lo lắng giống như đợt dịch bệnh này, sau khi dịch bệnh kết thúc, thực ra việc bạn nên làm, chính là những việc này.

Tiết kiệm tiền 

Tiền không phải vạn năng, nhưng không có tiền thì vạn vạn không thể, có tiền rồi, bạn mới có đủ năng lực để chống chọi với mọi khó khăn của cuộc sống, mới có tư cách sống cuộc sống mà mình mong muốn, mới có đủ tự tin để nói tới tôn nghiêm và ước mơ.

Vài ngày trước có một cô bạn gọi điện tới vay tiền tôi, tôi lấy làm lạ, bình thường cô bạn này đều đăng toàn ảnh du lịch sang chảnh lên trang cá nhân, trông có vẻ rất giàu có, sao lại phải đi vay tiền không biết?

Hỏi ra mới biết, công ty mà cô ấy làm vì dịch bệnh nên cũng gặp khó khăn, không thể phát lương cho nhân viên, nhưng sinh hoạt hàng ngày cần tới tiền, hơn nữa cô ấy vẫn còn món nợ thẻ tín dụng, vì vậy mới tìm tới bạn bè để vay tiền.

Cũng chính là người bạn này, trước đây từng nói câu này: “Tiền làm ra là để tiêu, sao phải tiết kiệm rồi để mình phải tủi thân?”

Đối với cô ấy, tiết kiệm tiền là một việc vô cùng không cần thiết, bởi lẽ cuộc sống của cô ấy trôi qua rất êm đềm, tiết kiệm chẳng có ích gì, cứ tiêu cho sướng đã.

Kết quả là gì, mới có một tháng lương không phát thôi mà đã không trụ nổi rồi.

Thực ra có rất nhiều người giống như cô bạn này của tôi, cảm thấy cuộc sống quá thuận buồm xuôi gió, trước giờ không nghĩ tới việc tiết kiệm.

Chẳng ai không thích sống trong an nhàn, nhưng sống êm đềm cũng cần phải có ý thức về nguy cơ xảy đến, bạn vĩnh viễn không bao giờ biết được, cuộc sống khi nào sẽ tung cú đấm về phía bạn.

Đợi tới khi đó, không có tiền tiết kiệm, bạn sẽ phải trải qua một cuộc sống khác xa so với thường ngày.

Nhưng thỏi son môi, chiếc túi, đôi giày thậm chí chưa dùng một ngày nào mà bạn mua về hoàn toàn không thể giúp bạn trả tiền thuê nhà, tiền ăn cơm, chỉ có tiền tiết kiệm mới là bảo hiểm tốt nhất.

Khi thiếu tiền, bạn căn bản là không có vốn để mặc cả với thực tế, bạn chỉ có thể đối mặt với những khó khăn của cuộc sống, không có tự tôn và cũng không có sự lựa chọn nào khác.

Tiền có thể không giúp bạn thoát khỏi bóng tối ngay lập tức, nhưng ít nhất nó sẽ cho bạn đủ tự tin để đối mặt.

Người trưởng thành, nếu không có việc gì cần thiết, hãy tiết kiệm tiền.

Thử một nghề tay trái 

Trong lần dịch bệnh này, không chỉ có một người bạn nói với tôi: sau khi bệnh dịch kết thúc, tôi sẽ phải đi tìm thêm một việc phụ để làm.

Vì ảnh hưởng của dịch bệnh, công ty của họ không thể tiếp tục kinh doanh, thu nhập tất nhiên bị giảm, dù có người vẫn được nhận lương nhưng chỉ là mức lương cơ bản, cuộc sống vì vậy mà cũng có chút khó khăn.

Có thêm một nghề phụ, là thêm một con đường kiếm tiền, cuộc sống cũng có thêm một phần bảo hiểm.

Vì vậy, sau khi dịch bệnh kết thúc, bạn cũng có thể suy nghĩ tới việc tìm cho mình một công việc tay trái nào đó.

Đây không có nghĩa là bảo bạn tranh thủ thời gian làm hành chính để “làm này làm nọ”, mà là muốn bạn trên cơ sở của công việc chính, chuẩn bị cho cuộc đời mình một “plan B”.

Có một câu nói rất hay rằng: “Bạn vĩnh viễn không bao giờ biết ngày mai và sự cố ngoài ý muốn, cái nào sẽ tới trước”, bạn sẽ chẳng bao giờ biết được bản thân sẽ gặp phải biến cố nào ở nơi làm việc.

Một công việc tay trái thực ra là một phần đảm bảo cho cuộc sống.

Tôi có một người bạn, cậu ấy làm việc cho một công ty có tiếng, thu nhập khá cao, nhưng ngoài thời gian làm việc, cậu ấy vẫn đầu tư mở một tài khoản xã hội để chia sẻ kinh nghiệm của mình.

Dù công việc có bận rộn tới đâu thì một tuần cậu ấy cũng sẽ viết 4 bài viết liên quan tới nghề nghiệp, công sở để chia sẻ lên trang cá nhân, qua hơn 1 năm, cậu ấy thu về cho mình hàng trăm nghìn người theo dõi.

Tôi từng rất tò mò, mức lương của cậu ấy vốn dĩ đã rất cao rồi, nhưng vì sao vẫn phải bỏ công sức ra cho việc viết lách như vậy?

Cậu ấy nói với tôi rằng, có một nghề tay trái là sự tự giác của người trưởng thành, bất kể làm nghề gì, cũng cần phải chừa ra cho mình một con đường lui.

Theo cậu ấy, trói cuộc sống của mình với công ty là một chuyện vô cùng nguy hiểm, điều này có nghĩa là bạn không có đường lui, một khi công ty xảy ra vấn đề gì, cuộc đời của bạn cũng sẽ theo đó mà bị hủy.

Có một câu nói rất hay rằng:

“Sóng lớn ập tới, ai có nhiều phao cứu sinh hơn, người đó có hi vọng sống lớn hơn”.

Thử kiếm cho mình một nghề phụ, là cách giúp bản thân khi phải đối mặt với sự cố, sẽ bớt đi một phần lo lắng, nhiều hơn một phần ung dung. Dù công việc chính có gặp phải sự cố, bạn vẫn còn một con đường có thể giúp bản thân tiếp tục tiến về phía trước.

Đừng để cuộc đời của mình trở thành đường một chiều, cũng đừng tự đặt mình vào hoàn cảnh không còn đường lui.

Rèn luyện sức khỏe 

Lần bệnh dịch này khiến không ít người ý thức được rằng: nhân sinh vô thường, một cơ thể khỏe mạnh quan trọng hơn bất cứ thứ gì.

Có một cơ thể khỏe mạnh, đồng nghĩa với việc bạn có sức đề kháng tốt trước dịch bệnh, tâm lý cũng sẽ thoải mái hơn.

Trước khi dịch bệnh xảy đến, rất nhiều người căn bản không biết tới tầm quan trọng của sức khỏe, không bao giờ vận động, ăn toàn đồ ăn linh tinh, thức khuya tới tận 1, 2h sáng không chịu ngủ…

Nhớ rằng, tiền lúc nào cũng có thể kiếm được, nhưng mạng sống, một khi mất rồi, có muốn cũng chẳng kiếm lại được.

Vì vậy, sau khi dịch bệnh kết thúc, tốt nhất là hãy ép bản thân hình thành nên thói quen tập thể dục, một tuần tới phòng tập một vài lần, dù không thể ra ngoài hay tới phòng tập, bạn vẫn hoàn toàn có thể chống đẩy, leo cầu thang tại nhà.

Nói tóm lại là hãy để cơ thể vận động, có như vậy thì cơ thể mới không lập tức đầu hàng khi dịch bệnh bất ngờ xảy tới.

Ngoài ra, lúc nên đi ngủ hãy đi ngủ, nên ăn cơm hãy ăn cơm, đừng cho rằng mình còn trẻ thì bệnh tật nó sẽ không ra tay với mình.

Hãy trân trọng cơ thể mình, bởi lẽ sinh mạng chỉ có một lần, chỉ khi có sức khỏe thì mọi thứ mới có khả năng.

Cuộc sống quả thực tàn khốc, nhưng thế giới này chưa bao giờ thiếu đi những người dũng cảm 

Nếu bạn để ý, thực ra những lời nói phía trên đều là những lời càm ràm mà ba mẹ hay nói với chúng ta:

Bớt tiêu tiền linh tinh lại, có cơ hội thì mua bảo hiểm hay mua nhà đi, chăm chỉ thể dục thể thao vào một chút, bớt thức khuya lại…

Những câu nói này chúng ta nghe tới ngấy rồi nhưng chưa bao giờ cho chúng vào trong đầu, bởi lẽ chúng ta luôn cho rằng mình còn trẻ, còn khỏe, còn có vô vàn khả năng, nên hưởng thụ chứ không phải làm mấy chuyện “vô vị” như tiết kiệm, mua nhà hay thể dục.

Kết quả, một trận dịch bệnh xảy tới, lúc này ta mới phát hiện ra thì ra mình và khả năng chống chọi lại nguy cơ của mình lại mong manh dễ vỡ tới vậy, những lời nói kia của cha mẹ, mới là chân lý.

Ai chẳng muốn năm tháng bình yên, nhưng hiện thực nào cho phép, đời người 10 phần thì có tới 8,9 phần không như ý, đây mới là thường thức, việc của chúng ta là sớm nhận ra sự tàn khốc của cuộc đời, sớm có cho mình những tính toán riêng.

Có người từng nói như này:

“Bạn không quyết định được mặt trời của ngày mai khi nào thì mọc, nhưng bạn hoàn toàn có thể quyết định được ngày mai mấy giờ thì thức dậy.”

Chúng ta không có cách nào để bệnh dịch mau chóng trôi qua, chúng ta càng không biết sau khi dịch bệnh qua đi, sắp tới sẽ còn điều gì xảy tới với loài người.

Thứ duy nhất chúng ta có thể làm là làm tốt việc của mình, tập tiết kiệm tiền, bình thường vận động nhiều lên một chút, không thức khuya…

Trong thế giới của người trưởng thành, đường không dễ đi, không có cuộc sống của ai là dễ dàng cả.

Giống như ai đó từng nói:

“Tôi có thể mỏng manh tới mức khóc chỉ vì một câu nói nào đó, nhưng cũng có thể kiên cường tới mức có thể cắn răng chịu đựng đi hết được cả một quãng đường dài”.

Cuộc sống quả thực tàn khốc, nhưng thế gian này không thiếu những người dũng cảm.

Theo Trí Thức Trẻ